Vậy là tháng năm đã về và hè đã rộn ràng. Vạn vật thi nhau báo hiệu hè về. từ tiết trời oi nồng của mùa hạ đến những cơn mưa rào chợt đến rồi chợt đi; từ những cây phượng trổ bông đỏ rực đến những hàng bằng lăng tím ngát bông gọi hè… Thời gian và vạn vật vẫn vậy, đến rồi đi như đã hẹn. Đó là một cuộc giao ước bất thành văn của đất trời. Nhưng có một điều rất khác ở tháng năm này, đó là cảm xúc của mỗi chúng ta.
Tháng năm! Cuộc sống dường như trở lại nhịp điệu như đã từng sau mấy tháng dài chúng ta cùng nhau cố gắng sống thật chậm, thật cẩn trọng để hoàn thành nhiệm vụ năm học. Niềm hân hoan dâng tràn trong đáy mắt của thầy và trò.Thầy trò chúng tôi đón tháng năm bằng niềm vui lâng lâng, sung sướng khi kết thúc năm học với những thành tích đáng tự hào và vui hơn cả là được ngắm nhìn những nét cười thơ ngây, vui ngất của các trò nhỏ khi các em chuẩn bị nghỉ hè. thầy, trò lại cùng nhau say sưa với những tiếng ve đang rền rĩ cất tiếng ca bài ca hè về.
Tháng Năm này lạ lắm! Không phải là niềm xao xuyến bâng khuâng trong đáy mắt của các cô cậu học trò khi hè về. đó là niềm hân hoan bởi năm học kết thúc với những thàng công. Những tiếng ve râm ran, những cánh phượng rực hồng có gợi xốn xang, hồi hộp trong sâu thẳm tâm hồn nhưng rồi lại qua ngay, bởi hè năm nay khác lắm. Mọi cung bậc cảm xúc dường như xáo trộn, nhảy nhót trong lòng. tháng năm đấy thời điểm chuẩn bị kết thúc năm học. Những cánh phượng rơi vẫn được các cô cậu học trò khéo léo ghép lại thành hình cánh bướm xinh xắn, trao tay nhau ép vào trang vở. Để tặng nhau trước những ngày sắp sửa tạm chia xa đánh dấu niềm vui những ngày hè.
Tôi đưa bàn tay đặt lên ngực, cảm nhận nhịp đập đều đều của con tim, chợt nghe lòng thầm thì: tháng Năm ơi, sao mà yêu đến thế!
Cây bằng lăng tím một góc sân trường.